Hảo bỗng suy nghĩ như vậy

– ừ, chúng nó nói phải, Hảo bỗng suy nghĩ như vậy, và nhớ lại xem gia đình cơ sở đó, chung cu 136 ho tung mau và cô gái ấy như thế nào. Rồi mối quan hệ của anh với gia đình và với riêng cô ta từ trước tới nay ra sao – Đã ba năm nay xa vùng ấy rồi, các anh không có dịp qua lại đấy nữa. Hàng năm anh chỉ biên thư một hai lần thăm hỏi thôi. Đấy là cơ sở của các đơn vị bộ đội, không cứ riêng gì trung đoàn Ao phong nu này, mà của cả quân khu Tây Bắc này.

Đó là một gia đình một bà mẹ nuôi chiến sỹ, là cơ sở từ hồi còn địch tạm chiếm, rồi khu du kích và giải phóng. Nhất là dạo chiến dịch Lý Thường Kiệt 1951, rồi chiến dịch Tây Bắc 1952 thì đơn vị của Hảo hay ghé qua lại đấy nhiều. Trước khi đi chiến dịch Điện Biên anh cũng có ghé qua một lần từ exciter 150 cuối 1953, từ đó đến nay cũng không có dịp quay lại.

Hảo nhớ dạo đó, cô con gái lớn của ông bà Đào, là một cô gái khoảng 16, 17 tuổi gì đó, người bé loắt choắt, nhí nhảnh tinh nghịch, không đẹp, cũng không xấu, mà nhiều chú lính nhà ta đã "mẹ mẹ con con" cứ ngọt xớt rồi – Những đám đông ấy thì anh ít khi tham gia, và coi như không thèm để ý đến. Dù sao lúc đó, tuy còn trẻ, nhưng Hảo cũng là cán bộ đại đội rồi, hơn nữa anh lại vốn có cái máu học sinh tiểu tư sản, nên cũng không thích những quan hệ tùm lum và quá dễ dãi như vậy. Mỗi lần đến qua nhà ông bà Đào, Hảo thường chỉ ngồi đọc sách hay đánh đàn một mình một chỗ, chả mấy khi chuyện trò với đám đông và nhất là với cánh con gái nhà ông bà chủ, và cũng chẳng bao giờ anh chịu xưng mẹ, mẹ con với bà Đào